Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

By

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

Mới hôm qua, ánh mặt trời còn soi rọi khắp nơi, tỏa ra những cái nắng oi ả của mùa hè. Vậy mà chỉ sau một cơn mưa tiết trời đã thay đổi. Ngoài đường bây giờ ta có thể dễ dàng bắt gặp những chiếc áo thu đông đủ loại. Vậy là cái rét sắp về….. Cho đến sáng hôm nay thì trời vẫn mưa, cơn mưa không dữ dội như tối qua nhưng cũng đủ làm ướt người. Tôi lấy chiếc áo khoác đồng phục ra khỏi tủ, khoác lên người rồi cầm ô đi học. Cái tiết trời se lạnh của mùa thu làm cho người ta nhớ lại nhiều điều, nó luôn gợi lên trong lòng một chút gì đó man mác buồn. Chẳng hạn như với người lớn thì có lẽ họ cho rằng mùa thu là mùa của tình yêu, còn với lứa tuổi học trò chúng tôi thì mùa thu là mùa của ngày tựu trường, của sách vở và của trường lớp.

Thoáng một cái, tôi ngày nào giờ đã học lớp 8 rồi, tám năm cắp sách tới trường. Ôi! bao nhiêu là những kỉ niệm đáng nhớ. Từ những buổi học đầu tiên đi học lớp một, còn rụt rè, e sợ. Trải qua 5 năm học tiểu học, tôi đã trưởng thành hơn biết bao, thay đổi biết bao. Và giờ đây, tôi đã học lớp 8 rồi, là đàn anh đàn chị trong trường, tôi nghĩ những năm cấp hai là khoảng thời gian ý nghĩa nhất, chúng tôi không còn trẻ con như hồi cấp một, cũng không chững chạc như các anh chị cấp 3 mà chúng tôi có một nét gì đó trung trung, kiểu nửa trẻ con, nửa người lớn. Chúng tôi nông nổi và bồng bột, đôi khi làm mà không biết suy nghĩ. Nhưng có lẽ, đó là nét riêng của lứa tuổi này và có lẽ nó sẽ trở thành những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời học sinh. Ôi! cái tuổi học trò. Có biết bao nhiêu trò để làm, có biết bao nhiêu trò để nghịch ngợm. Có thể vô ưu, vô lo cười đùa vui vẻ, có thể cháy hết mình với những ước mơ, hoài bão của riêng mình. Làm sao có thể kể cho hết những trò mà chúng tôi có thể nghĩ ra chứ? Trong đầu óc chúng tôi, lúc nào cũng có đầy là những ý tưởng tai quái làm cho giáo viên phải mệt đầu nhưng vói chúng tôi thì lại rất thú vị. Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, tôi đến trường từ lúc nào mà không biết, nếu không phải con bạn tôi gọi thì tôi vẫn sẽ chìm trong những dòng suy nghĩ ấy mất, nhỏ Hằng chạy từ xa lại hỏi tôi:

Xem thêm:  Tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi đối với bạn

– Nay có bài tập gì không mày? – Nó vừa thở vừa nói

– Toán làm hết sách bài tập vói soạn văn thôi.

– Văn soạn bài nào cơ?

– Lão Hạc.

– Chết tao rồi! Tao soạn nhầm bài

 Nó chỉ kịp thốt lên với tôi một câu như vậy rồi chạy biến lên lớp.

Lớp tôi là vậy đấy, có lẽ chúng tôi đã quá quen với kiểu gặp nhau là hỏi " Có bài tập gì không mày" hoặc đại loại như vậy rồi.

Phía xa kia là trường tôi – Ngôi trường khang trang, bề thế  với bề dày thành tích và lịch sử lâu đời, nơi đã chắp cánh ước mơ cho biết bao nhiêu thế hệ học sinh trưởng thành và nên người –  Nơi mà những người chưa vào thì muốn vào, người vào rồi thì muốn ở lại, còn người đi rồi thì muốn quay trở về…… Ngôi trường ấy mang tên " Trường Trung Học Cơ Sở Nông Trang". Ngôi nhà thứ hai ấy đã gắn bó với tôi 3 năm nay rồi. Trường có khuôn viên rộng rãi, trước cổng trường là hai cây xà cừ lớn với những tán lá rộng, xum xuê. Tiến vào sâu hơn một chút là sân trường. Sân rộng, được trải gạch đều, bao quanh là các dãy nhà ba tầng cao và xinh xắn nhưng lại rất oai nghiêm. Lớp cuối cùng nằm ở tầng hai dãy nhà chính giữa kia là lớp học của tôi, nơi mà " Gia đình 8G" của chúng tôi chung sống với nhau. Nơi chan chứa những kỉ niệm đầu đời ngây thơ và trong sáng nhất. Mỗi bạn, mỗi thành viên là một cá thể khác nhau góp phần tạo nên gia đình của chúng tôi. Có lẽ hiểu nhau hơn ai hết vẫn là những thành viên trong lớp với nhau. 3 năm rồi, vui có, buồn có, đôi khi cũng xảy ra cãi vã thậm chí là đánh nhau,… nhưng sâu trong thâm tâm mỗi người thì chúng tôi vãn luôn là một gia đình.

Xem thêm:  Viết bài văn trình bày suy nghĩ của em về ý kiến: Cuộc đời mất đi tình bạn cũng giống như thế giới mất đi mặt trời

Từ khi bước vào ngưỡng cửa cấp hai, chúng tôi đã được nhận sự dìu dắt ân cần từ người mẹ thứ hai của mình. Cô Phạm Thị Tố Uyên – Một cô giáo hết sức tận tụy vì học sinh. Tôi biết tình cảm mà cô dành cho chúng tôi là rất nhiều. Có lẽ tôi cũng sẽ chẳng biết được tình cảm của cô dành cho chúng tôi bắt nguồn từ đâu và viết một cách chọn vẹn được thứ tình cảm thiêng liêng ấy. Cô trao chúng tôi một tương lai, một động lực và cả một niềm tin… Cô dạy dỗ và yêu thương chúng tôi khi mà chúng tôi đang bơ vơ trước ngã rẽ của cuộ đời, đưa chúng tôi đến bến bờ của tri thức. Cô dành cho chúng tôi hơn cả một thế giới diệu kỳ. Là sự tận tâm,nỗi lòng một người thầy. Cô cho tôi không chỉ là tri thức mà là cả một tâm hồn thật bao la và rộng mở…

Vài tia nắng nhỏ lặng lẽ rơi xuống chỗ tôi ngồi. Tia nắng nhỏ nhưng ấm áp một cách kỳ lạ. Phải chăng vì lòng tôi đang rạo rực? Đã bao lâu rồi, tôi chưa thực sự ngắm cảnh trường, để rồi bây giờ chợt giật mình trước khung cảnh sân trường sau ô cửa sổ. Thật đẹp biết bao. Có nắng, có gió, có cây cối,… Trong bồn những cành hoa nghiêng mình đón nắng sớm, Trên vài bông còn đọng lại chút sương thu, những cây bàng vươn mình thật cao,thẳng tắp như đang đón chào ai. Còn kia, có lẽ là loài hoa mà đứa học sinh nào cũng đã quá quen thuộc, với cái tên gắn liền với boa nhiêu thế hệ học trò.

Hoa Phượng – Hoa học trò, thử hỏi làm sao mà quên được cái sắc đỏ ngập tràn trong nắng hạ ấy? Màu phượng nhuốm đỏ cả tuổi thơ, đỏ rực cả một khoảng trời ký ức, những chùm phượng cháy đỏ cả sân trường. Màu phượng đỏ lơ thơ mà man mác buồn. Những ngày vào đợt thi cử, có đám học trò ngồi dưới tán phượng thi nhau ôn bài. Nghe tiếng ve râm ran mà lòng rạo rực, tâm trang bộn bề trong mùa thi cử khiến ai đó quên cả ngắm hoa. Để rồi đến lúc sực nhớ ra ngầng đầu lên bắt gặp săc đỏ của phượng mà khóe mắt chợt cay cay. Cây phượng vẫn nghiêng mình trong gió, ở đó làm chỗ dựa cho biết bao nhiêu thế hệ học trò. Và hoa phượng cũng là một " công cụ" hữu ích cho những bạn nam thích thể hiện, đua nhau hái hoa tặng các bạn nữ và rồi cứ thế trong giỏ xe trở đầy hoa phượng, trở theo cả những giây phút lần đầu biết thương, biết nhớ. Trở theo cả những vần thơ chan chứa nỗi niềm mà cô học trò viết trong lưu bút:

Xem thêm:  Hướng dẫn làm bài văn nghị luận một vài suy nghĩ về ngôn ngữ của giới trẻ hiện nay – Tập làm văn 9

" Đã bao lần mùa hạ đến rồi đi

Gọi về đây mà yêu đầu năm đó

Nghe màu phượng hòa tiếng ve trong gió

Tưởng chừng như bao ký ức chưa phai"

Trường tôi ơi! Sao tự nhiên lòng tôi lúc này lại có chút xúc động và nghẹn ngào. Nhìn xung quanh, không gian lớp học, từ tấm bảng đen đến bộ bàn ghế và thầy cô, bạn bè. Lớp học thấm đẫm màu thời gian, thời gian trôi qua để lại trong lòng mỗi người một dấu ấn riêng về ngôi trường này. Dù chỉ còn một năm nữa thôi. Tôi cũng sẽ ra trường, sẽ có môt trường học tập mới, thầy cô, bạn bè mới. Nhưng màu áo trắng học trò sẽ còn mãi trong tôi và tôi sẽ nhớ mãi, dưới mái trường Trung Học Cơ Sở Nông Trang này:Tôi đã từng có một thời như thế. Trên trời những đám mây bàng bạc trôi nhè nhẹ, mưa đã tạnh, trời quang dần, cầu vòng từ từ xuất hiện sau áng mây bồng bềnh. Khung cảnh thật thơ mộng!

You may also like

DMCA.com Protection Status