Cảm nhận về bài Thuốc của Lỗ Tấn

By

Cảm nhận về bài Thuốc của Lỗ Tấn

Bài làm

Lỗ Tấn là một nhà văn lớn không chỉ đối với đất nước Trung Quốc mà còn với cả nhân loại. Khi nhắc đến Lỗ Tấn là không thể không nhắc tới tác phẩm Thuốc, một đại kiệt tác của văn học Trung Quốc. Tác phẩm được ông viết năm 1919, đây là thời điểm diễn ra cuộc vận động Ngũ Tứ ( Phong trào đấu tranh đòi tự do dân chủ của học sinh, sinh viên Bắc Kinh). Thông qua Thuốc, bối cảnh xã hội, nhận thức của người dân cùng những góc khuất của cuộc cách mạng ở Trung Quốc đều được phơi bày.
 
Đất nước Trung Quốc bước vào thời kì nửa thực dân nửa phong kiến với nhiều biến động phức tạp. Tuy nhiên tại những miền quê nhỏ thì cuộc chiến tranh, cách mạng dường như lại là những cụm từ ngoại lai, quá xa vời với người dân. Đối với họ những người làm cách mạng mới chính là những tên phản động, tên điên. Người chiến sỹ cách mạng Hạ Du trong câu chuyện này chính là như vậy. Tuổi còn trẻ nhưng anh đã sớm giác ngộ cách mạng, một mình đi trên con đường đầy khó khăn đó là tuyên truyền, giác ngộ cho người dân nơi đây. Người ta vẫn lầm tưởng những tên cách mạng là giống tạo phản, là những con người kì lạ, bị mọi người xa lánh. Người chiến sỹ Hạ Du vì thế đã bị chính người chú của mình tố giác, ông ta hẳn vô cùng vui mừng với món tiền thưởng béo bở, bụ bẫm và lấy làm xấu hổ vì có một đứa cháu làm phản như anh. Đó cũng là tâm trạng của người mẹ đẻ khi bà rụt rè, lén lút bước đến thăm mộ của con trai. Thấy có người lạ bà thậm chí không dám bước đến mộ con và chỉ đến phút cuối cùng thì rốt cuộc bà mới nhận ra rằng con mình chết oan.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tây Tiến của tác giả Quang Dũng

Cảm nhận về bài Thuốc của Lỗ Tấn

Người Trung Quốc lúc này còn hết sức mê tín, lạc hậu. Họ tin rằng người ốm gì chăng nữa thì ăn bánh bao tẩm máu người chết chém cũng sẽ khỏi. Họ tin rằng đó là thứ thuốc thần chữa được bách bệnh. Không những vậy với họ bất cứ cái gì lấy được từ người chiến sỹ cách mạng đều giá trị. Chính vì vậy, họ giành nhau chiếc áo anh mặc, sẵn sàng bỏ ra một đống tiền để mua chiếc bánh bao có tẩm máu của anh. Họ bàn tán xì xèo về anh như một tên điên.

Còn người chiến sĩ cách mạng Hạ Du thì khỏi phải nói, là một người anh hùng quả cảm, bản lĩnh và lì lợm. Anh giác ngộ cách mạng từ sớm. Anh sống và chiến đấu hết mình vì nó. Anh kiên cường ngay cả trong những giây phút cuối khi đã bị bắt vào tù rồi anh vẫn tiếp tục tuyên truyền, thuyết phục mọi người giác ngộ cách mạng, đi theo con đường cách mạng. 

Tuy nhiên cách làm của chiến sỹ họ Hạ, cũng như cách làm của cuộc cách mạng này còn mắc một số sai lầm đó là việc chưa gần dân. Cuộc cách mạng này vẫn chưa được nhân dân đón nhận có lẽ cũng bởi vì họ chưa hiểu về nó, chưa hiểu về những lí tưởng cùng nghĩa vụ của nó với cuộc sống của mình. Cứ nhìn cái con đường dẫn đến nghĩa trang, một bên chôn người chết chém, một bên chôn người chết vì nghèo nàn, bệnh tật là biết. Hai bên ngăn cách nhau bằng một con đường ở giữa và chẳng ai ngó ngàng bước sang bên kia cả (ngay cả khi người mẹ chiến sỹ đến thăm anh, bà cũng đi rón rén, rụt rè, vừa thương nhớ con, lại như sợ người ta sẽ nhìn thấy mình bước vào khu mộ âý). Và một khi chưa có được sự ủng hộ, và giúp đỡ của người dân thì cuối cùng cuộc cách mạng cũng sẽ thất bại. Chính vì vậy các cuộc cách mạng sau này để thành công được thì một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu đó là phải gần dân, đi sâu vào lòng dân và có được sự ủng hộ của dân.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

 Bối cảnh của tác phẩm mang đậm văn hóa của đất nước Trung Quốc. Người dân Trung Quốc vẫn đang trong thời kỳ u mê tăm tối, họ vẫn kéo nhau đi xem người bị chém đầu, họ vẫn tụ tập tại một quán trà đàm đạo chuyện trên trời dưới bể, họ tin rằng bệnh lao có thể được chữa khỏi nhờ máu người. Không gian trong truyện phảng phất cái không khí u mê, lập lờ. Đó là thời điểm chạng vạng tranh tối tranh sáng khi ông Hoa đi lấy bánh bao về cho cậu con trai, là khung cảnh mờ mịt trong nhà khi vợ chồng ông bà hấp bánh bao cho con, là cái mùi thơm kì dị của bánh bao tẩm máu người được nướng trong lá sen. 

Tác phẩm Thuốc kết thúc là khi hai bà mẹ gặp nhau ở phần mộ của người chiến sỹ cách mạng. Cuối cùng thì bà Hoa đã bước qua lằn ranh để sang bên kia của nghĩa trang, cuối cùng thì người mẹ cũng quỳ dưới mộ của con mình mà khóc kêu oan cho con, cuối cùng thì cũng có người giác ngộ cách mạng, có người hiểu được lí tưởng của Hạ Du, người ấy đã đặt nhành hoa trắng như để tri ân, cũng là ngợi ca cho người chiến sỹ. Cuối cùng thì cũng có người tiếc thương và trân trọng con đường mà người chiến sỹ này đang đi hoặc cũng có lẽ người ta đã hiểu lí tưởng, con đường của anh, người chiến sỹ ấy đã không còn dấn bước cô độc nữa.

Có thể bạn quan tâm

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Tnú trong truyện Rừng Xà Nu

You may also like

DMCA.com Protection Status